Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất tuyên bố rút khỏi OPEC (Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ) từ ngày 1 tháng 5. Nước này cũng rời khỏi liên minh OPEC+, liên minh tập hợp tổ chức này với các nhà sản xuất như Nga. Quyết định này đánh dấu bước đột phá trong một tập đoàn đã phối hợp sản xuất và giá dầu trong hơn 60 năm.
Cấu trúc hiện tại của OPEC và phạm vi hoạt động toàn cầu của tổ chức này
OPEC được thành lập vào năm 1960 và tập hợp các quốc gia chịu trách nhiệm sản xuất khoảng 40% sản lượng dầu thế giới. Mục tiêu của nó là điều phối chính sách sản xuất giữa các thành viên để bình ổn giá cả trên thị trường quốc tế. Tổ chức này tập hợp 12 quốc gia phụ thuộc cơ bản vào doanh thu từ dầu mỏ. Ngoài cartel ban đầu, liên minh OPEC+ còn bao gồm các nhà sản xuất bên ngoài như Nga, Canada và Mexico trong các thỏa thuận hợp tác.
Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất đã là thành viên của OPEC kể từ khi thành lập và trong lịch sử là một trong những thành viên có liên quan nhất. Nước này là nước sản xuất dầu lớn thứ ba ở Vịnh Ba Tư, chỉ sau Ả Rập Saudi và Iran.
Lý do rời UAE
Chính phủ Tiểu vương quốc không tiết lộ chi tiết cụ thể về động cơ của quyết định này. Các nhà phân tích chỉ ra rằng việc rời nhóm có thể liên quan đến những bất đồng nội bộ về hạn ngạch sản xuất do cartel thiết lập. UAE có khả năng mở rộng sản xuất nhưng phải đối mặt với những hạn chế do các thỏa thuận chung của OPEC đặt ra.
Liên minh OPEC+ đã phải đối mặt với căng thẳng kể từ năm 2023. Nga tìm cách duy trì mức giá cao bất chấp áp lực từ các lệnh trừng phạt quốc tế. Ả Rập Saudi, lãnh đạo khối, duy trì lập trường vững chắc, nhưng các quốc gia nhỏ hơn như UAE cảm thấy bị hạn chế bởi các hạn chế. Các chuyên gia năng lượng cảnh báo rằng sự ra đi của UAE có thể khiến các nền kinh tế khác đặt câu hỏi về mô hình hiện tại.
Tác động đến sự năng động của thị trường dầu mỏ
Sự ra đi của UAE làm giảm sức mạnh đàm phán của OPEC. Cartel sẽ mất sản xuất từ một thành viên chiến lược ở Trung Đông. Sự ra đi này báo hiệu sự gắn kết của khối đang suy yếu sau nhiều năm xung đột giữa các thành viên. Thị trường dầu mỏ có thể đối mặt với biến động trong những tháng tới, đặc biệt nếu các quốc gia khác xem xét các biện pháp tương tự.
Các nước như Iran và Venezuela đã rời OPEC trong các giai đoạn trước. Không ai trong số họ quay trở lại. Sự ra đi của UAE theo sau mô hình cartel bị xói mòn dần dần. Các nhà sản xuất độc lập như Brazil và Na Uy không phải đối mặt với những hạn chế tương tự và không giành được chỗ đứng trên thị trường toàn cầu. Các nhà phân tích ước tính rằng sự phân mảnh của lô này có thể dẫn đến nguồn cung dầu lớn hơn. Giá quốc tế có thể chịu thêm áp lực nếu có sự gia tăng phối hợp trong sản xuất bên ngoài cartel.
Lên lịch và dự kiến các hành động tiếp theo
Việc rút lui của UAE có hiệu lực vào ngày 1 tháng 5 năm 2026. Nước này sẽ duy trì quyền xuất khẩu cho đến ngày đó theo các thỏa thuận hiện hành. Trong những tháng tiếp theo, OPEC dự kiến sẽ họp để đánh giá tác động của việc giảm số thành viên. Tổ chức có thể xem xét lại chiến lược sản xuất toàn cầu của mình.
Các nguồn ngoại giao chỉ ra rằng:
- UAE sẽ tiếp tục đàm phán song phương với các nhà sản xuất trong khu vực
- OPEC nên triệu tập cuộc họp khẩn cấp vào tháng 6 để thảo luận về kịch bản
- Các thành viên khác sẽ bày tỏ quan điểm về những điều chỉnh có thể có đối với hạn ngạch
- Nga có thể cố gắng duy trì liên minh với các thành viên sẵn sàng hợp tác
Ả Rập Saudi, cường quốc lớn nhất của cartel, vẫn chưa bình luận công khai về quyết định của Tiểu vương quốc cho đến nay. Phản ứng của bạn trong những ngày tới sẽ mang tính quyết định cho sự ổn định của tổ chức.
Bối cảnh địa chính trị của Vịnh Ba Tư
UAE củng cố vị thế của mình như một nền kinh tế đa dạng ngoài dầu mỏ. Đất nước này đã đầu tư vào công nghệ, du lịch và tài chính trong nhiều thập kỷ. Cơ cấu kinh tế của nước này phụ thuộc ít hơn vào dầu mỏ so với các nước láng giềng. Sự ra đi của OPEC cho phép tự do hơn trong việc xác định chính sách năng lượng của riêng mình.
Khu vực Vịnh Ba Tư vẫn là trung tâm địa chính trị toàn cầu. Căng thẳng giữa Iran và Saudi Arabia ảnh hưởng trực tiếp tới chính sách của OPEC. Israel cũng gây ảnh hưởng gián tiếp tới các quyết định sản xuất. UAE, quốc gia đã bình thường hóa quan hệ với Israel vào năm 2020, đang đi theo con đường riêng của mình trong ngoại giao khu vực.
Sự ra đi của UAE phản ánh những thay đổi sâu sắc trong cán cân quyền lực ở Trung Đông. Các nước vùng Vịnh tìm kiếm quyền tự chủ chiến lược và đa dạng hóa kinh tế. Xu hướng này có thể đẩy nhanh sự phân mảnh của các tập đoàn truyền thống trong những năm tới.

