Kỷ niệm ngày 1 tháng 5: Nguồn gốc lịch sử của Ngày Lao động được ghi nhớ trên toàn cầu vào năm 2026

Job, emprego, trabalho

Job, emprego, trabalho - A9 STUDIO/ Shutterstock.com

Ngày 1 tháng 5 đã tự khẳng định mình là một cột mốc chung để đánh giá người lao động, quy tụ hàng triệu người tham gia các lễ kỷ niệm, biểu tình và phản ánh về những thành tựu xã hội cũng như những thách thức dai dẳng của thị trường lao động. Ngày này, được công nhận ở hơn 80 quốc gia, vượt qua biên giới địa lý và ý thức hệ, đoàn kết các quốc gia khác nhau vì mục đích chung là công nhận tầm quan trọng của lực lượng lao động đối với sự phát triển của xã hội toàn cầu. Nguồn gốc của nó bắt nguồn sâu xa từ các phong trào xã hội của thế kỷ 19, thời kỳ chuyển đổi công nghiệp mạnh mẽ và nhận thức ngày càng tăng về những điều kiện bấp bênh mà người lao động trên khắp thế giới phải đối mặt.

Sự lựa chọn cụ thể của ngày 1 tháng 5 không phải ngẫu nhiên xảy ra; về bản chất nó có liên quan đến các sự kiện kịch tính ở Hoa Kỳ đã xúc tác cho cuộc đấu tranh quốc tế vì quyền lao động công bằng hơn. Việc huy động ngày làm việc tám giờ, một nhu cầu mang tính cách mạng vào thời điểm đó, đóng vai trò là động lực chính cho hàng loạt cuộc biểu tình mà đỉnh điểm là việc tổ chức sự kiện này. Những người công nhân, phải chịu thời gian làm việc mệt mỏi lên tới 16 giờ, lương thấp và điều kiện không tốt cho sức khỏe, đã bắt đầu một làn sóng đình công và biểu tình đòi nhân phẩm và công lý trong công việc thường ngày của họ.

Nguồn gốc của lễ kỷ niệm quốc tế

Nhu cầu về ngày làm việc 8 giờ đã có động lực vào cuối thế kỷ 19, trở thành lời kêu gọi chính của người lao động ở Hoa Kỳ và các quốc gia công nghiệp hóa khác. Các phong trào công đoàn và vô chính phủ đã tổ chức các cuộc đình công và biểu tình quy mô lớn nhằm mục đích gây áp lực buộc người sử dụng lao động và chính phủ phải cải cách lập pháp khẩn cấp. Trong bối cảnh xã hội sôi sục này, Liên đoàn Lao động Hoa Kỳ (AFL) tuyên bố rằng từ ngày 1 tháng 5 năm 1886, ngày làm việc 8 tiếng sẽ là yêu cầu quốc gia.

Hàng nghìn công nhân ở một số thành phố của Mỹ đã tham gia đình công, yêu cầu giảm giờ làm mà không giảm lương. Chicago, một trong những trung tâm công nghiệp sôi động và sôi động nhất thời bấy giờ, nổi lên như là tâm điểm của cuộc huy động này, với khoảng 80.000 công nhân khoanh tay và diễu hành trên đường phố. Căng thẳng nhanh chóng leo thang giữa những người biểu tình và chính quyền, những người đã nhiều lần phản ứng dữ dội. Sự đàn áp của cảnh sát rất tàn bạo và các cuộc đụng độ trở nên thường xuyên, làm nổi bật sự phân cực xã hội sâu sắc của thời đại công nghiệp.

Thảm kịch Haymarket và di sản của nó

Chuỗi sự kiện bi thảm và khét tiếng nhất xảy ra ở Chicago từ ngày 1 đến ngày 4 tháng 5 năm 1886. Sau cuộc đối đầu giữa những người đình công tại nhà máy McCormick Harvester và cảnh sát, dẫn đến cái chết của một số công nhân, một cuộc biểu tình ôn hòa đã được kêu gọi tại Quảng trường Haymarket để phản đối bạo lực của cảnh sát. Đêm ngày 4 tháng 5 bắt đầu một cách hòa bình, với những bài phát biểu của những người theo chủ nghĩa vô chính phủ và các lãnh đạo công đoàn bảo vệ chính nghĩa của người lao động, quy tụ khoảng 2.500 người. Sự hiện diện của cảnh sát là đáng chú ý, tạo ra bầu không khí lo lắng.

Tuy nhiên, khi sự kiện giải tán và chỉ còn vài trăm người có mặt, cảnh sát đã ra lệnh cho người biểu tình rời đi. Khi một sĩ quan đến gần để giải tán đám đông, một người lạ mặt đã ném một quả bom vào các sĩ quan, giết chết một người trong số họ ngay lập tức và làm bị thương nhiều người khác. Phản ứng của lực lượng an ninh là ngay lập tức và không tương xứng. Các sĩ quan cảnh sát đã nổ súng vào đám đông, giết chết một số thường dân và làm bị thương hàng chục người, làm tăng thêm sự hỗn loạn và hoảng loạn tại hiện trường.

Vụ việc Haymarket đã gây ra một làn sóng đàn áp phong trào lao động và vô chính phủ ở Hoa Kỳ. Tám thủ lĩnh theo chủ nghĩa vô chính phủ đã bị bắt và bị buộc tội âm mưu giết người, mặc dù thiếu bằng chứng cụ thể liên quan đến vụ thả bom. Phiên tòa bị chỉ trích rộng rãi là một cảnh tượng bất công, với báo chí và dư luận bị ảnh hưởng bởi tình cảm chống đình công và chống cộng mạnh mẽ. Bốn trong số bị cáo đã bị treo cổ vào ngày 11 tháng 11 năm 1887, một trong số họ đã tự sát trong tù, và ba người còn lại sau đó được ân xá vào năm 1893, với việc thống đốc bang Illinois thừa nhận sự bất công của quy trình này.

Đoàn kết toàn cầu và Quốc tế thứ hai

Sự tàn bạo của cuộc đàn áp và sự hy sinh của các “Tử đạo Haymarket” đã vang dội khắp thế giới, gây chấn động cộng đồng quốc tế và thúc đẩy các phong trào lao động ở các nước khác. Tập phim đã trở thành biểu tượng của cuộc đấu tranh vì công bằng xã hội và phẩm giá của người lao động, vượt ra ngoài biên giới Hoa Kỳ. Ký ức về những người công nhân Chicago đã truyền cảm hứng cho sự đoàn kết và tổ chức trên quy mô toàn cầu, củng cố niềm tin rằng chỉ có đoàn kết quốc tế mới có thể đảm bảo những tiến bộ đáng kể về quyền lao động.

Vào tháng 7 năm 1889, trong Đại hội Quốc tế thứ hai ở Paris, một tổ chức tập hợp các đảng xã hội chủ nghĩa và công đoàn từ các quốc gia khác nhau, một nghị quyết lịch sử đã được thông qua. Đề xuất do các nhà xã hội chủ nghĩa Pháp đưa ra là ngày 1 tháng 5 hàng năm sẽ được dành cho một cuộc biểu tình quốc tế ủng hộ ngày làm việc 8 giờ và hòa bình thế giới. Quyết định này nhằm tôn vinh các liệt sĩ ở Chicago và tái khẳng định cam kết đáp ứng các yêu cầu của người lao động. Lễ kỷ niệm chính thức đầu tiên của Ngày Quốc tế Lao động diễn ra vào ngày 1 tháng 5 năm 1890, với các cuộc biểu tình lớn ở một số thành phố ở Châu Âu và Châu Mỹ.

Ngày 1 tháng 5 ở các quốc gia khác nhau

Tuân thủ ngày 1 tháng 5 khi Ngày Lao động mở rộng nhanh chóng trên toàn cầu. Các quốc gia như Pháp, Đức, Nga và Brazil đã nhanh chóng đưa ngày này vào lịch vận động xã hội của họ. Tuy nhiên, mỗi quốc gia lại điều chỉnh việc kỷ niệm này cho phù hợp với thực tế chính trị và văn hóa của mình, dẫn đến nhiều hình thức kỷ niệm khác nhau, từ những ngày lễ quốc gia đến các cuộc biểu tình lớn của công đoàn. Sức mạnh của phong trào quốc tế là không thể phủ nhận.

Ở một số nơi, ngày này đã được các chính phủ tiến bộ công nhận là ngày lễ quốc gia chính thức hoặc do áp lực liên tục từ các công đoàn. Ở những người khác, đây vẫn là ngày phản đối và suy ngẫm, không có tư cách là ngày nghỉ lễ. Sự đa dạng này phản ánh các quỹ đạo đấu tranh và quan hệ quyền lực khác nhau giữa người lao động và Nhà nước trong suốt lịch sử.

    Sự hiện diện của ngày 1 tháng 5 đáng chú ý ở:
  • Đức:Được tôn vinh là “Tag der Arbeit”, với các công đoàn và đảng phái chính trị tổ chức các sự kiện.
  • Brazil:Được biết đến với tên gọi “Ngày Lao động”, đây là ngày lễ quốc gia kể từ năm 1925 và được đánh dấu theo truyền thống bằng các cuộc mít tinh và hòa nhạc lớn.
  • Trung Quốc:Được coi là “Ngày Quốc tế Lao động”, đây là một ngày nghỉ lễ với các lễ kỷ niệm của chính phủ.
  • Pháp:Được gọi là “Fête du Travail”, với các cuộc diễu hành của các công đoàn và các tổ chức khác, thường gắn liền với các cuộc biểu tình.
  • Nga:Ngày lễ được tổ chức là “Ngày mùa xuân và ngày lao động”, một di sản của các lễ kỷ niệm của Liên Xô.

Tại Hoa Kỳ và Canada, ngày Ngày Lao động được chuyển sang ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 9, chủ yếu là để tách lễ kỷ niệm khỏi ý nghĩa cấp tiến và xã hội chủ nghĩa liên quan đến Ngày tháng Năm, sau thảm kịch Haymarket. Sự thay đổi chiến lược này nhằm mục đích kiềm chế ảnh hưởng của các phong trào thiên tả.

Thành tích lao động và biểu tượng hiện tại

Trong suốt thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, Ngày tháng Năm tiếp tục là chất xúc tác cho cuộc thảo luận và đạt được các quyền lao động quan trọng. Ngày làm việc tám tiếng, vốn là nhu cầu ban đầu, đã trở thành hiện thực ở nhiều nơi trên thế giới, là một trong những di sản lớn nhất của phong trào công nhân. Các yêu cầu khác, chẳng hạn như nghỉ phép có lương, nghỉ thai sản, bảo đảm việc làm và quyền thành lập công đoàn, cũng dần dần được đưa vào luật pháp quốc gia, là kết quả của nhiều năm đấu tranh và áp lực liên tục.

Ngày này không chỉ tượng trưng cho những cuộc đấu tranh trong quá khứ mà còn tượng trưng cho sự cảnh giác thường xuyên đối với các quyền đã có được và việc tìm kiếm những đảm bảo mới trong bối cảnh chuyển đổi kinh tế và công nghệ. Lễ kỷ niệm hàng năm đóng vai trò như một lời nhắc nhở rằng những thành tựu xã hội là kết quả của nỗ lực tập thể và sự đoàn kết giữa các công nhân vẫn rất cần thiết để đối mặt với những thách thức mới nổi. Biểu tượng của ngày 1 tháng 5 vượt qua ký ức của các vị tử đạo; ông là hiện thân của khả năng phục hồi và năng lực tổ chức của giai cấp công nhân nhằm tìm kiếm một tương lai công bằng và bình đẳng hơn cho tất cả mọi người.

Những thách thức đương đại đối với quyền của người lao động

Vào năm 2026, lễ kỷ niệm Ngày tháng Năm cũng đề cập đến các vấn đề đương đại ảnh hưởng đến thế giới việc làm. Tự động hóa, trí tuệ nhân tạo và nền kinh tế tự do đang định hình lại các mối quan hệ việc làm, tạo ra các nhóm lao động mới và xác định lại khái niệm về giờ làm việc. Tính bấp bênh của công việc, tính phi chính thức và bất bình đẳng về tiền lương tiếp tục là chủ đề trọng tâm trong chương trình nghị sự của các công đoàn và phong trào xã hội. Việc bảo vệ dữ liệu cá nhân, quyền ngắt kết nối và quy định làm việc từ xa cũng được nhấn mạnh.

Toàn cầu hóa và sự phân mảnh của chuỗi sản xuất đặt ra những trở ngại mới cho việc tổ chức và giám sát điều kiện làm việc ở cấp độ quốc tế. Các công ty đa quốc gia hoạt động ở các khu vực pháp lý khác nhau, điều này đôi khi gây khó khăn cho việc thực thi các tiêu chuẩn lao động thống nhất và bảo vệ quyền của nhân viên. Áp lực cạnh tranh toàn cầu thường dẫn đến việc nới lỏng các tiêu chuẩn, điểm xung đột thường xuyên giữa vốn và lao động. Do đó, Ngày Lao động là thời điểm để tái khẳng định tầm quan trọng của tình đoàn kết quốc tế và hành động chung nhằm đảm bảo rằng tiến bộ kinh tế không gây tổn hại đến phẩm giá và các quyền cơ bản của người lao động.

Xem Thêm